ĐỀ: Cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất.
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng có một người thân yêu nhất của riêng mình. Đối với tôi người ấy là bà ngoại. Trong hơn mười lắm năm nay, bà ngoại là người thương yêu, quan tâm, chăm sóc tôi từng li, từng tí, lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ.
Bạn sẽ thấy thắc mắc là bà ư? Sao không phải là mẹ? Sao từ nhỏ đến lớn lại do bà ngoại chăm sóc? Tính ra thời gian tôi sống ở bà ngoại là nhiều, từ bé tôi đã ở bà ngoại, đi học chỉ có có nghỉ hè nghỉ tết, thỉnh thoảng các dịp cuối tuần tôi mới về nhà. Mặc dù mẹ chăm sóc và yêu thương tôi không kém gì bà cả nhưng ở một khía cạnh nào đó bà vẫn là người thân thiết với tôi hơn.
Bà – con. Đấy là cách mà tôi và bà vẫn xưng hô, tôi xưng con bởi ngày nhỏ tôi thấy mẹ xưng vậy tôi xưng theo nhưng lớn tôi mới thấy xưng hô như vậy cũng góp phần làm tôi với bà thân thiết hơn. Mỗi sáng thức dậy thấy dáng bà cặm cụi dưới bếp chuẩn bị đồ ăn sáng rồi lại cho lợn, cho gà ăn, cho bà ra ngoài…tôi lại thấy sự vất vả trần ngập nhưng bà vẫn mỉm cười vui vẻ, hạnh phúc với công việc mỗi sáng như vậy. Bà rất hay làm, hễ ngồi chơi là bà không chịu được thấy có gì bẩn, bừa bộn là bà dọn ngay không để, tôi bừa bộn lắm nhưng vì có bà nên sự bừa bộn ấy khó mang hoạt động. Được bà chăm lo, chiều chuộng như vậy nhưng tôi rất hư, rất hay làm buồn lòng bà. Nhiều khi chỉ vì tôi không đạt được cái gì đó mà nổi cáu với bà, cãi lời bà, nói những lời không nên nói, bà buồn lặng lẽ một mình và cũng không la mắng gì tôi làm tôi cảm thấy có lỗi nhiều hơn.
Tôi còn nhớ lúc tôi học lớp một, ngày nào bà cũng đi bộ cõng tôi đi học ròi lại đón tôi mỗi trưa, mùa mưa cũng như mùa nắng. Bò lo cho tôi quần áo sạch sẽ đi học, soạn sách, tết tóc cho tôi cứ như vậy cho đến khi tôi biết tự làm tất cả. Lên cấp hai, tôi đi học đường xa hơn, bà không thể đưa tôi đi học như lúc bé nhưng bà luôn đưa tôi đi học, đưa tôi trong tim. Rồi những kì thi cũng khiến bà lo lắng cho tôi nhiều hơn, những lúc thức khuya học bài vẫn hay bị bà la đi ngủ tôi lại cáu, không biết rằng những lần tôi cáu như vậy bà sẽ nghĩ như thế nào, buồn ra sao.
Tôi thích được ngủ cùng bà, nghe bà kể chuyện ngày trước ở quê, kể chuyện thời trẻ của bà, của mẹ, được bà ấp trong vòng tay ấm áp ngập yêu thương, được bà vỗ về mỗi đêm.
Những lúc tôi ốm bà lo lắng thuốc thang, ăn uống, quan tâm tôi vậy mà nhiều khi trái gió trở trời bà ốm tôi không làm gì được cảm giác thật khó chịu, buồn bực.
Tôi lớn lên trong tình cảm của bà bao la như vậy. Bà hy vọng đơn giản là sau này tôi có thể sống tốt, có một công việc ổn định, nhàn nhã và sống thật tốt, như vậy đã là báo hiếu bà rồi. Bà đã nói vậy rất nhiều lần. Nếu tôi không vươn lên đạt được hy vọng của bà thì tôi sẽ đáng trách thực sự đúng không?
Không chỉ yêu thương con cháu, đảm đang tháo vát mà bà tôi còn sống rất có tình có nghĩa với hàng xóm láng giềng. Tôi không chỉ cảm động vô bờ về tình cảm thiêng liêng của bà dành cho con cháu, yêu thương người khôn nguôi mà còn rất tự hào và khâm phục người bà đáng kính của tôi nữa.
Tôi yêu bà nhiều lắm. Tôi rất sợ, sợ một ngày nào đó thức dậy không có ai đánh thức đúng giờ, không có ai nhắc mang cái này mang cái kia, không còn nhắc tôi đi ngủ sớm… Rất sợ. Ước gì cái ngày nào đó sẽ không bao giờ đến, mãi mãi. Nhưng tôi biết không gì là mãi mãi, vì vậy tôi sẽ quyết tâm không để bà thất vọng đâu. Con cám ơn bà! Con yêu bà nhiều lắm!
La Trần

